Đốm nắng màu trắng
Đốm nắng màu vàng
Đốm nắng mỏng tang
Rơi vào chân bé
**
“Ồ, không đau nhé
Ồ, sao mà êm”
Bé nhón chân lên
Nắng rơi xuống ghế
**
Bé xoè tay bé
Đốm nắng nằm im
Bé ghé mắt xem
Nắng bay đi mất
**
Bé cười híp mắt
Ôm mẹ mà reo
Cái mỏ cong veo
Thơm vào mũi mẹ
“Ồ nắng thật lẹ
Biết chạy lên đây!”
**
Ôm bé trong tay
Bé cười hắc hắc
Cái chân ngúc ngoắc
Mẹ yêu bé nhiều
**
Còn bao nhiêu điều
Bé chưa hiểu hết
Nhưng mẹ mong nhất
Bé biết yêu thương
**
Từ những vấn vương
Như là đốm nắng
Đến những sâu lắng
Như đời bể dâu
Dù là ở đâu
Thương rồi sẽ hiểu
————————–’———–(@
Mẹ Kai-Noh
Sài Gòn, 21/3/2018 – một ngày chúng mình cùng khoác lên người chiếc áo dệt bằng những đốm nắng – yêu thương. Trăn trở nhiều điều, mà kiên quyết là … vẫn yêu!