Buổi sáng mơ màng thức dậy, bé Kai thò sát mặt thơm tho vào mẹ gọi: “Mami, dậy, dậy”.

Noh ngồi cách đó một chút, được Papa khuyến kích bắt đầu vỗ tay và hát: “Happy birthday to you! Happy birthday to you!”

Giọng Noh trong veo, nhẹ nhàng. Em hát trọn vẹn được cả bài, nghe rất yêu. Kai thỉnh thoảng hát góp vài câu bằng chất giọng rock khàn. Mẹ cảm động quá, cười hihi trong khi vẫn cuộn tròn trong chăn. Vừa mắt nhắm mắt mở vỗ tay khen các em, mẹ vừa bảo với Papa lấy quà tặng các em … nhân ngày sinh nhật mẹ.

Wow, dép tông nhé. Oách xì ngầu. 2 đôi nhỏ xíu bằng bàn tay, cỡ 25/26 – là cỡ nhỏ nhất của cửa hàng. Kai tự chọn cho mình đôi Ô-TÔ-ĐỎ-RED, trong khi Noh chọn đôi Ô-TÔ-BLUE-CARO. Những đôi chân lũn cũn xỏ vào dép tông, lạch bạch đi lại trong cũi, rồi tung tăng khắp nhà. Mẹ nhìn các em mà cứ mơ hồ nhìn thấy bóng dáng của mình ngày xưa. Bức ảnh cũ đã ngả màu, hình như được chụp nhân một dịp sinh nhật mẹ. Mẹ khi đó cũng bé xíu, chừng 3-4 tuổi, cũng áo phông, 2 tay chống nạnh, cười toét với đôi dép tông và cảm giác cũng oách xì ngầu như thế.

Ngay từ lúc mua, mẹ biết là các em sẽ thích mê mà. Hàng ngày các em vẫn thường xỏ vào đôi dép tông đi trong nhà của mẹ rồi lạch bạch khuềnh khoàng khắp nơi. Nhưng mẹ vẫn lo đi dép tông dễ tuột chân, dễ ngã, nên mẹ ra điều kiện với các em ngay từ đầu: dép tông, các con chỉ đi trong nhà thôi!

Vậy nên từ hôm ấy, sáng nào mở mắt dậy, các em cũng xỏ dép đi ra nhà tắm, để lại ngay ngắn trước cửa. Sau khi tắm xong, lại xỏ vào dép đi tới giường thay đồ, dù cách có mấy bước chân. Các em thích, nên tận dụng mọi lúc trong nhà để được xỏ dép.

Mấy hôm nay các em nghĩ ra trò mới. Chẳng là dép Blue của Noh có thêm số 7 (SEVEN) và hoạ tiết Caro mà Kai cũng rất thích. Không biết các em đã tự phân chia với nhau từ lúc nào mà sáng nay ra “trình làng” với mẹ mỗi em đi 1 chiếc tông màu đỏ và 1 chiếc tông xanh. Đi xong thì chạy ra đọ chân. Đấy là kiểu đứng sát nhau để đôi BLUE-CARO được gần nhau, YEAH, rồi lại đứng xoay lại để đôi ĐỎ-RED được gần nhau, YEAH. Phối đồ thành đôi xanh-đỏ hoá ra nhìn cũng rất đáng yêu và phong cách. Hihi.

Mẹ thường hay căng thẳng và vội vàng bay vào phân xử khi các con tranh giành đồ của nhau. Nhưng hoá ra, đôi khi không cần có bố mẹ các con cũng đã tự biết phân xử và thu xếp được với nhau bằng những giải pháp sáng tạo mà mẹ cũng chẳng thể nghĩ ra. Mẹ vui vui lắm, các con có biết ko? Đó thực sự là món quà sinh nhật ý nghĩa nhất 🙂