1, 2, … 3 …

Mẹ khá ngạc nhiên khi biết có một phương pháp dạy trẻ gọi là phương pháp đếm 1 – 2 – 3 kỳ diệu (hay còn gọi là 1 -2 -3 Magic). Phương pháp này được giới thiệu trong cuốn sách cùng tên của tác giả Thomas W. Phelan. Phương pháp này gồm 3 bước chiến lược.

  • Kiểm soát hành vi không mong muốn
  • Khuyến kích hành vi tích cực
  • Xây dựng quan hệ tích cực với trẻ

Ở trời Tây các bạn biết cách hệ thống hoá mọi thứ lại, biết làm mọi thứ có tính khoa học bài bản và bắt mắt người mua. Thực ra, cách này ông bà mình đã dùng từ lâu, có khi từ cái thời ông bà mình biết đếm.

Ông bà mình đã dạy, rằng khi muốn người khác làm gì, dù có vội đến đâu, cũng phải cho người ta ít nhất 2 giây chuẩn bị. Với trẻ con cũng vậy.

Khi con nít làm điều gì sai quấy thì phải nhắc nhở trước, rồi đếm 1, 2, … để các con lấy đà. Trước khi đếm tới 3 thì con cũng có thời gian chuẩn bị, ba mẹ cũng có thời gian để cân nhắc hành động tiếp theo của mình. Nói tới đây thì cũng phải kể ra vài trường phái phụ huynh.

  • Có những người không đếm hoặc cùng lắm đếm đến 2. Máu sôi lên theo từng tích tắc. Đếm đến 3 hẳn là đã action kèm theo bão táp. (Hic hic. Tự hứa với mình, không bao giờ nhé!)
  • Có những người đếm tới 2 là đã thấy bất lực. Đếm số 3 nhỏ xíu như lá me bay. (Thường là chẳng có thay đổi nào sau đó)
  • Có những người đếm mãi không bao giờ tới 3. Kiểu như: 1, 2, 2 ½, 2 ¾, 2 4/5, … (Có thể họ không biết đếm tới 3, hoặc muốn phô trương khả năng học toán của mình chăng)
  • Và có những người thì chưa bao giờ phải đếm tới số 3.

Dĩ nhiên Papa các em cũng được ông bà truyền lại, cũng thường áp dụng phương pháp này, và ít khi phải đếm tới 3.

Hôm nay, hai em bé lại mải vui, nhảy chôm chôm ở ghế sau của taxi để ngắm những chiếc xe bus nhiều màu: blue, yellow, green, orange, green and white, white, red, purple, pink, brown … 30 tháng, đã khá nhiều màu sắc các em đã phân biệt được và líu lo bằng Tiếng Anh với một điệu hào hứng.

Papa nhắc các em ngồi xuống vài lần không xi nhê gì thì bắt đầu đếm.

Papa: Một, Hai … (giọng đã nghiêm lại sau mỗi số đếm)

Noh: Ba … Bốn … (yeah, bắt đầu đếm tới 10 nào)

Kai: Ba … Jump (hơ hơ, phởn nhất trên đời)

Mẹ ngồi cạnh chỉ biết cười ngất ngư.1-2-3

Thỉnh thoảng bãotáp của ba mẹ chưa kịp nổi lên thì đã bị những bất ngờ và tiếng cười của các em làm cho tan biến. Các em giỡn xíu thôi, rồi lại ngồi ngoan theo lời của Papa ấy mà. Nhưng cứ phải giỡn xíu mới chịu. Giống ai?