Các con biết đấy, khi đã bước vào U40, người ta không còn tự vấn về năng khiếu của mình nữa, nhất là với hội hoạ. Bây giờ nếu nghĩ lại quãng thời gian trước kia của mình, chỉ còn đọng lại 3 hình ảnh liên quan tới những gì mẹ vẽ.

  • Bức tranh mẹ nhớ được xa nhất là bức vẽ 1 con mèo. Mẹ đã vẽ nó để khoe với người bạn ngồi cùng bàn ngay trong những buổi tập viết đầu tiên của lớp 1, khi mẹ đã hoàn thành bài tập viết xong gần như sớm nhất lớp. Con mèo bằng bút chì, có râu rất dài và có cái đuôi cong, nhưng nó cũng đánh dấu điểm dưới trung bình duy nhất của mẹ (4 điểm) trong suốt đời học sinh. Có lẽ mẹ cũng dần quên mất mình thích vẽ như thế nào kể từ hình phạt đó. Mãi cho tới những năm cấp 2.
  • Bức tranh thứ 2 của mình mà mẹ nhớ được là điểm 8 duy nhất (cao nhất) của mẹ trong tiết hội hoạ. Hôm đó thầy cho cả lớp trang trí hình chữ nhật, và thay vì trang trí một hình mẹ đã loay hoay trang trí cả gần chục hình, kín 2 trang vở. Có lẽ mẹ quá hào hứng với những hoạ tiết và phối màu hiện ra trong đầu mình lúc đó. Nhưng điểm vẽ làng nhàng đều đặn trên lớp cuối cùng cũng thuyết phục được mẹ trong việc từ bỏ môn nghệ thuật này
  • Bức tranh thứ 3 mẹ còn nhớ là những nét vẽ nhân vật hoạt hình manga bằng bút mực trong những mẩu thư tay. Thời gian đó cũng vào những năm học cấp 2. Mẹ may mắn có một cô bạn thân vẽ siêu đẹp. Bọn mẹ thường viết thư cho nhau trong giờ học dù đứa bàn trên, đứa bàn dưới. Những bức thư bằng thơ và hình vẽ. Tuổi mộng mơ của mẹ lấp lánh và sinh động qua biết bao nét vẽ và bài thơ của cô ấy. Và dĩ nhiên mẹ cũng vẽ, cũng làm thơ. Nhưng những hình vẽ của mẹ bao giờ cũng thiếu một vẻ tròn trĩnh và cân đối nào đó khiến các nhân vật trở nên quá nghiêm túc hoặc quá vẹo vọ. Mẹ vẫn vẽ nhưng chọn những biểu tượng nhỏ và cố gắng để phần ngôn ngữ của mình nổi trội hơn lên, át đi những minh hoạ khiêm nhường. Rồi khi cô bạn ấy chuyển đi, mẹ cũng thôi không vẽ nữa, cho dù là những biểu tượng mặt cười bé mọn cuối những tấm thiệp gửi đi.

Mẹ đã tin 100% rằng mẹ không có tí khả năng nào với hội hoạ … cho tới vài tháng gần đây.

Khi các con bắt đầu cầm được bút tập tô màu, bố Tom dự tính mua một cái máy in màu để in những hình viền cho các con tô. Mẹ bắt đầu dành thời gian đi các hiệu sách tìm kiếm những cuốn sách tô màu và sách dạy vẽ cho các con. Cũng tình cờ trong sự tìm kiếm ấy, mẹ tìm thấy sketchnote. Khoá học về sketchnote trên mạng ngắn gọn nhưng gửi một thông điệp rõ ràng tới mẹ. Mẹ có thể vẽ được.

Buổi tối hôm ấy là buổi tối bình thường nhưng thật đặc biệt với mẹ.

Mẹ mang đống bút chì màu và bút sáp của các con ra giữa nhà, loay hoay vẽ lại con chó và con mèo đồ chơi mà các con yêu thích. Mẹ đã vẽ bằng tay trái. Một cách vô thức. Lâu lắm rồi, có lẽ từ lần cuối cùng vẽ con mèo năm xưa. Mẹ tự tin với những nét vẽ của mình như cô bé mới bước vào lớp 1 ngày xưa ấy. Phải rồi, mẹ đã quên mất. Khuôn khổ nhà trường thời kỳ ấy không cho phép học sinh viết tay trái. Điều đó đã buộc một người thuận tay trái như mẹ phải tập viết bằng tay phải. Rồi mẹ cũng quên đi bàn tay trái có thể cầm bút của mình.

Con biết không, cả bố Tom và ông bà đều khen khi bức vẽ phác thảo hoàn thành. Các con thì khỏi phải bàn, rất hí hửng được tô màu cùng mẹ. Mọi người không biết rằng đó là những bức vẽ đầu tiên sau bao nhiêu năm và chính mẹ cũng đang xúc động với bức vẽ của mình.

Và mẹ lại vẽ, từ những bước tập tễnh ban đầu, nhưng đầy tự tin và hứng khởi. Các con cũng quen dần với điều đó, thích điều gì đều muốn được mẹ vẽ lại. Vậy nên, thỉnh thoảng các con lại thỏ thẻ: “Mami vẽ Mc Queen cho con” “Mami vẽ cầu tụt cho con” “ Mami vẽ con cá Nemo cho con” …

“Uhm, tối nay về mami sẽ vẽ nhé!”

Nhất định như vậy rồi, mẹ là hoạ sĩ của các con mà.