Có một ngọn tháp Sài Gòn mà trong từ điển của các con là Tháp Number One. Đố các cô chú biết đó là tháp nào?

Mỗi ngày đi qua ngọn tháp đó, các con thường giơ ngón tay cái đầy hứng thú: Tháp Number-One!!! Tháp Number-One có cờ!

Chuyện là, mẹ thường hay tranh thủ thời gian chúng mình vi vu trên ô tô đến trường mỗi ngày để thủ thỉ chuyện trò với các con và chỉ cho các con những thứ hay ho mới lạ xung quanh. Hôm đó, thấy ngọn tháp cao lọt vào đúng tầm nhìn trung tâm, mẹ quay sang đố các con:

Mẹ: Cái gì kia?

Con:

– Tháp phải không mami?

-Tháp cao quá!

-Tháp có cờ (Các con quan sát thấy có lá cờ bay phấp phới trên cao)

Mẹ: Đúng rồi! Tháp tên là gì con biết không? (Mẹ đoán là các con chưa biết, nên đang định giới thiệu)

Con: Tháp Number-One

Con vừa nói, vừa giơ ngón tay cái. Ý nghĩ của con khiến mẹ bật cười. Và nó thú vị tới mức mẹ không cả muốn gọi tên thật của toà tháp đó nữa.

Các con thích cái tháp đó lắm. Vì con có thể nhìn thấy nó ở nhiều nơi, từ đường đi bộ ở nhà mình, trên đường con đi học, hay lúc từ sân bay thành phố về nhà … thậm chí là trong những tấm áp phích con tình cờ nhìn thấy.

Còn mẹ, giờ thì mẹ thấy cái tên này còn hợp với cái tháp đó hơn cả tên chính của nó!

Ngọn tháp ấy, thành phố này, đã trở thành thân thương với chúng mình từ khi nào mà mình không hay biết các con nhỉ?