Đầu học kỳ này, các con được chuyển lớp. Nhanh thật đó, mới ngày nào đến trường còn bám bà và mẹ, được các cô thay nhau ẵm bế cho ăn, giờ đã thành học sinh lớp lớp nhất trường rồi. Lên lớp đợt này cùng các con, còn có một nhóm các bạn nữa, cũng còn lít chít và mít ướt mới qua sinh nhật tròn 4 tuổi. Lớp mới, ngoài bạn cũ chơi với nhau từ lâu, các con cũng có thêm nhiều bạn mới, các anh chị 5-6 tuổi.

Samio là một cậu bé 6 tuổi nổi bật trong lớp học mới của các con. Cậu bé đẹp trai, thông minh, phải nói là thông minh xuất sắc, ở lứa tuổi của mình. Dĩ nhiên, bạn ấy cũng rất cá tính với những suy nghĩ “già” hơn tuổi. Ba mẹ và các cô ở trường luôn nhắc tới bạn với sự hài lòng. Bạn ấy luôn là học sinh cưng nhất của các thầy cô tiếng Anh, luôn có sản phẩm được trưng bày trong các dự án lớn, cũng là nhân tài toả sáng trong các chương trình biểu diễn nghệ thuật của trường. Mẹ cũng từng có cơ hội gặp gỡ với ba mẹ của bạn ấy, và mẹ hiểu, ngoài yếu tố nhà trường, bạn ấy được thừa hưởng sự giáo dục tốt bởi những bậc phụ huynh hiểu biết và tân tiến.

Thế nên, mẹ đã rất chú ý khi cái tên Samio được nhắc nhiều trong các câu chuyện kể hàng ngày của các con. Nào là Samio không cho con chơi đồ chơi, Samio gọi con là ăn trộm, Samio thích làm cảnh sát đuổi ăn trộm thôi, Samio đẩy con ngã, Samio đẩy cả Bean và Voi nữa, Samio đánh vào tay con thế này này, Samio không chơi với con …

Mẹ nghe cũng giật mình, và nghĩ rằng phải trao đổi với cô giáo của con để cô có sự quan sát tốt hơn và can thiệp kịp thời khi tranh chấp xảy ra, cũng là để tìm hiểu xem có chuyện gì đang xảy ra với Samio. Việc làm quen mới, sự chênh lệch về nhóm tuổi của các con cũng sẽ ảnh hưởng. Cũng có thể mẹ bạn ấy sắp sinh em bé, và điều đó ít nhiều ảnh hưởng tới tâm lý của bạn ấy trong thời gian gần đây.

Vậy nên, khi trò chuyện hàng ngày với các con, mẹ hay nhắc tới Samio:

– Mình có muốn ăn giỏi để cao lớn như Samio không?

– Con có thấy Samio vẽ đẹp không này?

– Chơi với Samio vui quá này!

Và khi mẹ nhận được câu trả lời đồng ý của các con, mẹ tin rằng mẹ đang gieo được những hạt mầm tích cực.

Mẹ cũng muốn quan tâm tới Samio hơn. Những buổi chiều đón con ở lớp, mẹ thường trò chuyện với Samio, hỏi xem hôm nay chơi có vui không, các con của mẹ có giành đồ chơi với Samio không, có chịu ngồi ngoan trong lớp không. Cậu bé nhanh nhẹn và hiểu chuyện lúc đầu còn ngần ngại, dần dần đã vui vẻ trả lời. Mẹ cũng luôn khen Samio trước mặt các con khi các con chơi cùng nhau cuối giờ chiều. Vì quả thực Samio rất xuất sắc và sáng tạo trong khi chơi mà!!! Mẹ cũng tin rằng, với cách tiếp cận ấy, Samio sẽ dần biết quan tâm và thông cảm với các con hơn – những em bé còn “nhỏ quá” và “không biết chơi” trong mắt Samio.

Chiều hôm ấy, tình cờ mẹ đón con cùng giờ mẹ Samio đón Samio. Như thường lệ, hai phụ huynh đều nhắc nhở con mình chào bạn và chào bố mẹ bạn.

Bỗng các con chạy ra, ôm chầm lấy Samio:

– Kai yêu Samio lắm!

– Noh cũng yêu Samio lắm!

Mẹ thật bất ngờ. Hình như chính Samio cũng bối rối, nhìn mẹ và mẹ bạn ấy. Cuối cùng, các con đã tự biết giải quyết mối quan hệ của mình mà không cần tới sự can thiệp trực tiếp nào từ người lớn cả.

Vậy là những hạt giống tích cực đã nảy mầm.